偶书

元代 戴良
自从北渡浣纱溪,十载家山入望低。失学已怜元亮子,长斋应愧太常妻。 百年世事醯鸡变,一夜乡心谢豹啼。却向归涂望辽鹤,白头和泪写凄迷。
cóng běi huàn shā   shí zài jiā shān wàng shī xué lián yuán liàng zi   cháng zhāi yīng kuì tài cháng
bǎi nián shì shì biàn   xiāng xīn xiè bào què xiàng guī wàng liáo   bái tóu lèi xiě