欧时熙家山图

明代 张宁
我闻庐陵风景天下无,孤峰耸绝凌荆吴。东南两山互昏晓,日月重冈森蔽亏。 龙洲却过太和县,武峰卓立香城居。地灵宜有杰人出,举目便觉江河殊。 六一仙翁呼不起,高节清风照桑梓。乡里于今说故家,诗书有泽遗孙子。 芬芳玉树被中庭,辟易名驹在千里。黄甲题名气吐虹,太微执法心如水。 远别庭闱今几年,孤云望断旧山川。青阳宛宛白日暮,一顾魂魄俱茫然。 馀情散入大江水,归梦正落幽林前。林中老人年七十,面渥童颜发凝漆。 华屋山中宰相家,锦衣天上神仙客。生儿蚤入鹓鹭行,投老不忘山水窟。 百岁优游自可期,故园风物正芳时。悠悠忠孝丈夫事,荣枯利达真儿嬉。 太行山上瞻云客,应有房陵西去思。
wén líng fēng jǐng tiān xià   fēng sǒng jué líng jīng dōng nán liǎng shān hūn xiǎo   yuè zhòng gāng sēn kuī    
lóng zhōu què guò tài xiàn   fēng zhuó xiāng chéng líng yǒu jié rén chū   biàn jué 便 jiāng shū    
liù xiān wēng   gāo jié qīng fēng zhào sāng xiāng jīn shuō jiā shī   shū yǒu sūn zi    
fēn fāng shù bèi zhōng tíng   míng zài qiān huáng jiǎ míng hóng tài   wēi zhí xīn shuǐ    
yuǎn bié tíng wéi jīn nián   yún wàng duàn jiù shān chuān qīng yáng wǎn wǎn bái   hún máng rán    
qíng sàn jiāng shuǐ   guī mèng zhèng luò yōu lín qián lín zhōng lǎo rén nián shí miàn   tóng yán níng    
huá shān zhōng zǎi xiàng jiā   jǐn tiān shàng shén xiān shēng ér zǎo yuān xíng tóu   lǎo wàng shān shuǐ    
bǎi suì yōu yóu   yuán fēng zhèng fāng shí yōu yōu zhōng xiào zhàng shì róng   zhēn ér    
tài háng shān shàng zhān yún   yīng yǒu fáng líng 西