偶诗五首

唐代 司空图
闲韵虽高不衒才,偶抛猿鸟乍归来。 夕阳照个新红叶,似要题诗落砚台。 芙蓉骚客空留怨,芍药诗家只寄情。 谁似天才李山甫,牡丹属思亦纵横。 贤豪出处尽沉吟,白日高悬只照心。 一掬信陵坟上土,便如碣石累千金。 声貌由来固绝伦,今朝共许占残春。 当歌莫怪频垂泪,得地翻惭早失身。 中宵茶鼎沸时惊,正是寒窗竹雪明。 甘得寂寥能到老,一生心地亦应平。
xián yùn suī gāo xuàn cái   ǒu pāo yuán niǎo zhà guī lái
yáng zhào xīn hóng   shì yào shī luò yàn tāi
róng sāo kōng liú yuàn   sháo yào shī jiā zhǐ qíng
shuí shì tiān cái shān   dan shǔ zòng héng
xián háo chū chù jǐn chén yín   bái gāo xuán zhǐ zhào xīn
xìn líng fén shàng   biàn 便 jié shí lèi qiān jīn
shēng mào yóu lái jué lún   jīn zhāo gòng zhàn cán chūn
dāng guài pín chuí lèi   de fān cán zǎo shī shēn
zhōng xiāo chá dǐng fèi shí jīng   zhèng shì hán chuāng zhú xuě míng
gān de liáo néng dào lǎo   shēng xīn yīng píng