偶然作六首

唐代 王维
楚国有狂夫,茫然无心想。散发不冠带,行歌南陌上。 孔丘与之言,仁义莫能奖。未尝肯问天,何事须击壤。 复笑采薇人,胡为乃长往。 田舍有老翁,垂白衡门里。有时农事闲,斗酒呼邻里。 喧聒茅檐下,或坐或复起。短褐不为薄,园葵固足美。 动则长子孙,不曾向城市。五帝与三王,古来称天子。 干戈将揖让,毕竟何者是。得意苟为乐,野田安足鄙。 且当放怀去,行行没馀齿。 日夕见太行,沉吟未能去。问君何以然,世网婴我故。 小妹日成长,兄弟未有娶。家贫禄既薄,储蓄非有素。 几回欲奋飞,踟蹰复相顾。孙登长啸台,松竹有遗处。 相去讵几许,故人在中路。爱染日已薄,禅寂日已固。 忽乎吾将行,宁俟岁云暮。 陶潜任天真,其性颇耽酒。自从弃官来,家贫不能有。 九月九日时,菊花空满手。中心窃自思,傥有人送否。 白衣携壶觞,果来遗老叟。且喜得斟酌,安问升与斗。 奋衣野田中,今日嗟无负。兀傲迷东西,蓑笠不能守。 倾倒强行行,酣歌归五柳。生事不曾问,肯愧家中妇。 赵女弹箜篌,复能邯郸舞。夫婿轻薄儿,斗鸡事齐主。 黄金买歌笑,用钱不复数。许史相经过,高门盈四牡。 客舍有儒生,昂藏出邹鲁。读书三十年,腰间无尺组。 被服圣人教,一生自穷苦。 老来懒赋诗,惟有老相随。宿世谬词客,前身应画师。 不能舍余习,偶被世人知。名字本皆是,此心还不知。
chǔ guó yǒu kuáng   máng rán xīn xiǎng sàn guàn dài   xíng nán shàng
kǒng qiū zhī yán   rén néng jiǎng wèi cháng kěn wèn tiān   shì rǎng
xiào cǎi wēi rén   wéi nǎi cháng wǎng
tián shè yǒu lǎo wēng   chuí bái héng mén yǒu shí nóng shì xián   dǒu jiǔ lín
xuān guō máo yán xià   huò zuò huò duǎn wéi báo   yuán kuí měi
dòng zhǎng sūn   céng xiàng chéng shì sān wáng   lái chēng tiān
gān jiāng ràng   jìng zhě shì gǒu wéi   tián ān
qiě dāng fàng huái 怀   xíng xíng méi chǐ 齿
jiàn tài xíng   chén yín wèi néng wèn jūn rán   shì wǎng yīng
xiǎo mèi chéng zhǎng   xiōng wèi yǒu jiā pín báo   chǔ fēi yǒu
huí fèn fēi   chí chú xiāng sūn dēng cháng xiào tái   sōng zhú yǒu chù
xiāng   rén zài zhōng ài rǎn báo   chán
jiāng xíng   níng suì yún
táo qián rèn tiān zhēn   xìng dān jiǔ cóng guān lái   jiā pín néng yǒu
jiǔ yuè jiǔ shí   huā kōng mǎn shǒu zhōng xīn qiè   tǎng yǒu rén sòng fǒu
bái xié shāng   guǒ lái lǎo sǒu qiě zhēn zhuó   ān wèn shēng dòu
fèn tián zhōng   jīn jiē ào dōng 西   suō néng shǒu
qīng dǎo qiáng xíng xíng   hān guī liǔ shēng shì céng wèn   kěn kuì jiā zhōng
zhào dàn kōng hóu   néng hán dān 婿 qīng ér   dòu shì zhǔ
huáng jīn mǎi xiào   yòng qian shù shǐ xiāng jīng guò   gāo mén yíng
shè yǒu shēng   áng cáng chū zōu shū sān shí nián   yāo jiān chǐ
bèi shèng rén jiào   shēng qióng
lǎo lái lǎn shī   wéi yǒu lǎo xiāng suí 宿 shì miù   qián shēn yīng huà shī
néng shě   ǒu bèi shì rén zhī míng zi běn jiē shì   xīn hái zhī