偶然作

唐代 刘长卿
野寺长依止,田家或往还。老农开古地,夕鸟入寒山。 书剑身同废,烟霞吏共闲。岂能将白发,扶杖出人间。
zhǎng zhǐ   tián jiā huò wǎng huán lǎo nóng kāi   niǎo hán shān
shū jiàn shēn tóng fèi   yān xiá gòng xián néng jiāng bái   zhàng chū rén jiān