殴妓

唐代 李建勋
自为专房甚,匆匆有所伤。当时心已悔,彻夜手犹香。 恨枕堆云髻,啼襟搵月黄。起来犹忍恶,剪破绣鸳鸯。
wèi zhuān fáng shén   cōng cōng yǒu suǒ shāng dāng shí xīn huǐ   chè shǒu yóu xiāng
hèn zhěn duī yún   jīn wèn yuè huáng lai yóu rěn è   jiǎn xiù yuān yāng