偶赋

宋代 姜特立
勇退知几自古难,人情宦路险於山。 劝君休唱眉间曲,放我山中自在閒。
yǒng tuì 退 zhī nán   rén qíng huàn xiǎn shān  
quàn jūn xiū chàng méi jiān   fàng shān zhōng zai xián