偶赋

宋代 刘克庄
身已深藏畏俗知,客来邻曲善为辞。 偶弹冠起成何事,径拂衣归自一奇。 村饮妇常留烛待,山行童亦挟书随。 明时性学尤通显,却悔从初业小诗。
shēn shēn cáng wèi zhī   lái lín shàn wèi  
ǒu tán guān chéng shì   jìng guī  
cūn yǐn cháng liú zhú dài   shān xíng tóng jiā shū suí  
míng shí xìng xué yóu tōng xiǎn   què huǐ cóng chū xiǎo shī