偶得佳酒怀尹少稷闻其连日致斋在台作长句寄

宋代 韩元吉
孔君一月二十九日醉,太常一年三百五十九日斋。 人生百岁驹过隙,直与外物劳形骸。 君非太常何用尔,监祭有令时当差。 朝廷礼备百神秩,不比媚奥犹燔柴。 念居几日得閒暇,归胙餍饫妻奴哇。 重门咫尺不得见,使我有酒空相怀。 忆昔过从水南寺,风廊雪屋靡不偕。 灵山怀玉了在眼,苍翠突兀石笋铁柱如签排。 醉醚起舞对山水,狂歌亦和襄阳{上竹下左氵右卑}。 一时取乐未云足,后会回首何其乖。 今者相逢号朝士,仆仆听鼓趋天街。 欲观礼乐问文物,但见鼙鼓鸣江淮。 喜君头上冠作廌,文笔愈健诗愈佳。 青云万里要直气,幸勿触狐当触豺。 我今勃窣百僚后,自觉迂钝难为侪。 一杯耳热不共醉,夜长独坐烧寒稭。 隔墙降将新授节,丝竹间响骈金钗。 时逢富贵虽可羡,扰扰得失真蝇蜗。 江山到处有佳趣,故应赤舄输青鞵。 明年春风我欲赋归去,伫君功成作颂磨苍崖。
kǒng jūn yuè èr shí jiǔ zuì   tài cháng nián sān bǎi shí jiǔ zhāi  
rén shēng bǎi suì guò   zhí wài láo xíng hái  
jūn fēi tài cháng yòng ěr   jiān yǒu lìng shí dāng chāi  
cháo tíng bèi bǎi shén zhì   mèi ào yóu fán chái  
niàn xián xiá   guī zuò yàn wa  
chóng mén zhǐ chǐ jiàn   shǐ 使 yǒu jiǔ kōng xiāng huái 怀  
guò cóng shuǐ nán   fēng láng xuě xié  
líng shān huái 怀 le zài yǎn   cāng cuì shí sǔn tiě zhù qiān pái  
zuì duì shān shuǐ   kuáng xiāng yáng   { shàng zhú xià zuǒ shui yòu bēi   }  
shí wèi yún   hòu huì huí shǒu guāi  
jīn zhě xiāng féng hào cháo shì   tīng tiān jiē  
guān yuè wèn wén   dàn jiàn míng jiāng huái  
jūn tóu shàng guān zuò zhì   wén jiàn shī jiā  
qīng yún wàn yào zhí   xìng chù dāng chù chái  
jīn bǎi liáo hòu   jué dùn nán wéi chái  
bēi ěr gòng zuì   zhǎng zuò shāo hán jiē  
qiáng xiáng jiàng xīn shòu jié   zhú jiān xiǎng pián jīn chāi  
shí féng guì suī xiàn   rǎo rǎo shī zhēn yíng  
jiāng shān dào chù yǒu jiā   yīng chì shū qīng xié  
míng nián chūn fēng guī   zhù jūn gōng chéng zuò sòng cāng