偶得
春山乍煖又寒生,误了东君路几程。竹树频加窗影乱,草溪陡涨岭云横。
连宵风雨元无奈,亲我诗书别有情。如此悠閒不须问,更消何日得晴明。
chūn
春
shān
山
zhà
乍
nuǎn
煖
yòu
又
hán
寒
shēng
生
,
wù
误
le
了
dōng
东
jūn
君
lù
路
jǐ
几
chéng
程
。
。
zhú
竹
shù
树
pín
频
jiā
加
chuāng
窗
yǐng
影
luàn
乱
,
cǎo
草
xī
溪
dǒu
陡
zhǎng
涨
lǐng
岭
yún
云
héng
横
。
。
lián
连
xiāo
宵
fēng
风
yǔ
雨
yuán
元
wú
无
nài
奈
,
qīn
亲
wǒ
我
shī
诗
shū
书
bié
别
yǒu
有
qíng
情
。
。
rú
如
cǐ
此
yōu
悠
xián
閒
bù
不
xū
须
wèn
问
,
gèng
更
xiāo
消
hé
何
rì
日
dé
得
qíng
晴
míng
明
。
。