偶从风洞眺望始安山水赋呈秦使君

清代 屈大均
自我班师还,永日游山水。城隅得风洞,爱玩心难已。 攒石多巉岩,方圆乱相峙。峰高易倾侧,崖落势不止。 绝壁窥天窗,光从潭底起。盘旋上松门,狼藉踏花蕊。 萝林外冥郁,石乳中奇诡。玉床既膏滑,丹灶无泥滓。 惊濑不因风,水石自相使。飞溜吐复吞,空响震心耳。 坐久机虑忘,一息归无始。终日介马驰,佳憩乃得此。 无人共胜赏,窃忆秦夫子。解组初投閒,老易重为理。 用亢得无悔,知足自多祉。褰溯任所适,渊默人难指。 留侯岂仙人,导引诚有以。蝉蜕帝王中,功名同敝屣。
bān shī hái   yǒng yóu shān shuǐ chéng fēng dòng   ài wán xīn nán
zǎn shí duō chán yán   fāng yuán luàn xiāng zhì fēng gāo qīng   luò shì zhǐ
jué kuī tiān chuāng   guāng cóng tán pán xuán shàng sōng mén   láng huā ruǐ
luó lín wài míng   shí zhōng guǐ chuáng gāo huá   dān zào
jīng lài yīn fēng   shuǐ shí xiāng shǐ 使 fēi liū tūn   kōng xiǎng zhèn xīn ěr
zuò jiǔ wàng   guī shǐ zhōng jiè chí   jiā nǎi
rén gòng shèng shǎng   qiè qín jiě chū tóu xián   lǎo zhòng wéi
yòng kàng huǐ   zhī duō zhǐ qiān rèn suǒ shì   yuān rén nán zhǐ
liú hòu xiān rén   dǎo yǐn chéng yǒu chán tuì wáng zhōng   gōng míng tóng