偶成五首

宋代 包恢
柔条嫩叶春新媚,劲干刚枝岁久磨。 忺厌人情每相反,欲支大厦问凭何。
róu tiáo nèn chūn xīn mèi   jìn gàn gāng zhī suì jiǔ  
xiān yàn rén qíng měi xiāng fǎn   zhī shà wèn píng