偶成 其一

宋代 韩淲
春风时弄閒花草,满面纡馀气自和。行过小亭因坐久,却惊啼鸟一声多。
chūn fēng shí nòng xián huā cǎo   mǎn miàn xíng guò xiǎo tíng yīn zuò jiǔ què   jīng niǎo shēng duō