偶成寄吴竹修

宋代 陈著
天自高高倚盖斜,遑知人事可嗟嗟。 公移急甚擘张弩,私系甚如求破家。 镇一方浮劳地柱,救众生病瓣天花。 万般巧计输平实,笑钉当年复壁涯。
tiān gāo gāo gài xié   huáng zhī rén shì jiē jiē  
gōng shén zhāng   shén qiú jiā  
zhèn fāng láo zhù   jiù zhòng shēng bìng bàn tiān huā  
wàn bān qiǎo shū píng shí   xiào dīng dāng nián