偶成二首

宋代 王安石
渐老偏谙世上情,已知吾事独难行。 脱身负米将求志,肋力求田岂为名。 高论颇随衰俗之,壮怀难值故人倾。 相逢始觉宽愁病,搔首还添白发生。
jiàn lǎo piān ān shì shàng qíng   zhī shì nán xíng  
tuō shēn jiāng qiú zhì   qiú tián wèi míng  
gāo lùn suí shuāi zhī   zhuàng huái 怀 nán zhí rén qīng  
xiāng féng shǐ jué kuān chóu bìng   sāo shǒu hái tiān bái shēng