偶成

宋代 周端臣
一洒斑斑小雨晴,杖藜随意散幽情。 不论城市山林地,才有梅花处便清。
bān bān xiǎo qíng   zhàng suí sàn yōu qíng  
lùn chéng shì shān lín   cái yǒu méi huā chù biàn 便 qīng