偶成

明代 王世贞
白日未易归,悄步庭中间。蝉鸣高树枝,鸣声一何閒。 何知金飔袭,微质坐来捐。世末竟难期,焉在誇少年。 亮无根株固,误使百忧煎。
bái wèi guī   qiāo tíng zhōng jiān chán míng gāo shù zhī míng   shēng xián    
zhī jīn   wēi zhì zuò lái juān shì jìng nán yān   zài kuā shào nián    
liàng gēn zhū   shǐ 使 bǎi yōu jiān