偶成

明代 释函可
莫道僧閒閒不得,几多情事拨难开。岕茶带梗敲冰煮,山药连皮拾粪煨。 夜听犬声知有虎,晴拈雪瓣恨无梅。寻常日午门犹掩,只恐溪云撞入来。
dào sēng xián xián   duō qíng shì nán kāi jiè chá dài gěng qiāo bīng zhǔ shān   yao lián shí fèn wēi    
tīng quǎn shēng zhī yǒu   qíng niān xuě bàn hèn méi xún cháng mén yóu yǎn zhǐ   kǒng yún zhuàng lái