唐代 杜甫
江浦寒鸥戏,无他亦自饶。却思翻玉羽,随意点春苗。 雪暗还须浴,风生一任飘。几群沧海上,清影日萧萧。
jiāng hán ōu   ráo què fān   suí diǎn chūn miáo
xuě àn hái   fēng shēng rèn piāo qún cāng hǎi shàng   qīng yǐng xiāo xiāo