女色无定美赠卿材

宋代 李觏
女色无定美,宠至美则多。士才无定称,用显称巳过。 长安小家子,粲粲秋池荷。性慧不觉耻,母怜不加诃。 出户一囊麝,见人双眼波。情动笑难止,语娇音屡讹。 都人口如沸,观者踵相摩。因缘幸充选,恩泽成偏颇。 少费万金珠,一呼千绮罗。佯愁惨白日,猛唾倾天河。 东邻有贤女,春绿涵脩蛾。花艳不裁剪,玉光无切磋。 自小固闻礼,藏头岂知他。亲戚尚未见,媒官当奈何。 过时谁问访,生世就蹉跎。岂不有配偶,市里或山阿。 岂不有奉养,舂饎与机梭。列女不得传,乐府无人歌。 容华日衰落,涕泣坐滂沱。富贵易脩饰,贫贱多笑呵。 柳下无仲尼,小官终灭磨。进退在勇决,迟疑两皆蹉。 退当事奇伟,夙驾追雄轲。进当取势位,健笔为干戈。 胡然守一节,独自埋随和。
dìng měi   chǒng zhì měi duō shì cái dìng chēng   yòng xiǎn chēng guò
cháng ān xiǎo jiā   càn càn qiū chí xìng huì jué chǐ   lián jiā
chū náng shè   jiàn rén shuāng yǎn qíng dòng xiào nán zhǐ   jiāo yīn é
dōu rén kǒu fèi   guān zhě zhǒng xiāng yīn yuán xìng chōng xuǎn   ēn chéng piān
shǎo fèi wàn jīn zhū   qiān luó yáng chóu cǎn bái   měng tuò qīng tiān
dōng lín yǒu xián   chūn 绿 hán xiū é huā yàn cái jiǎn   guāng qiē cuō
xiǎo wén   cáng tóu zhī qīn shàng wèi jiàn   méi guān dāng nài
guò shí shuí wèn fǎng 访   shēng shì jiù cuō tuó yǒu pèi ǒu   shì huò shān ē
yǒu fèng yǎng   chōng chì suō liè chuán   yuè rén
róng huá shuāi luò   zuò pāng tuó guì xiū shì   pín jiàn duō xiào
liǔ xià zhòng   xiǎo guān zhōng miè jìn tuì 退 zài yǒng jué   chí liǎng jiē cuō
tuì 退 dāng shì wěi   jià zhuī xióng jìn dāng shì wèi   jiàn wèi gān
rán shǒu jié   mái suí