弄珠吟

唐代 天然
般若神珠妙难测,法性海中亲认得。隐现时游五蕴山,内外光明大神力。 此珠无状非大小,昼夜圆明悉能照。用时无处复无踪,行住相随常了了。 先圣相传相指授,信此珠人世希有。智者号明不离珠,迷人将珠不识走。 吾师权指喻摩尼,采人无数入春池。争拈瓦砾将为宝,智者安然而得之。 言下非近亦非远,体用如如转无转。万机珠对寸心中,一切时中巧方便。 皇帝曾游于赤水,视听争求都不遂。罔像无心却得珠,能见能闻是虚伪。 非自心,非因缘,妙中之妙玄中玄。森罗万像光中现,寻之不见有根源。 烧六贼,烁四魔,能摧我山竭爱河。龙女灵山亲献佛,贫儿衣里几蹉砤。 亦非性,亦非心,非性非心超古今。体绝名言名不得,权时题作《弄珠吟》。
shén zhū miào nán   xìng hǎi zhōng qīn rèn de yǐn xiàn shí yóu yùn shān   nèi wài guāng míng shén
zhū zhuàng fēi xiǎo   zhòu yuán míng néng zhào yòng shí chǔ zōng   xíng zhù xiāng suí cháng liǎo liǎo
xiān shèng xiāng chuán xiāng zhǐ shòu   xìn zhū rén shì yǒu zhì zhě hào míng zhū   rén jiāng zhū shí zǒu
shī quán zhǐ   cǎi rén shù chūn chí zhēng niān jiāng wèi bǎo   zhì zhě ān rán ér zhī
yán xià fēi jìn fēi yuǎn   yòng zhuǎn zhuǎn wàn zhū duì cùn xīn zhōng   qiè shí zhōng qiǎo fāng biàn 便
huáng céng yóu chì shuǐ   shì tīng zhēng qiú dōu suí wǎng xiàng xīn què zhū   néng jiàn néng wén shì wěi
fēi xīn   fēi yīn yuán   miào zhōng zhī miào xuán zhōng xuán sēn luó wàn xiàng guāng zhōng xiàn   xún zhī jiàn yǒu gēn yuán
shāo liù zéi   shuò   néng cuī shān jié ài lóng líng shān qīn xiàn   pín ér cuō tuó
fēi xìng   fēi xīn   fēi xìng fēi xīn chāo jīn jué míng yán míng   quán shí zuò nòng zhū yín 》。