农家

宋代 陆游
寂寂江村数掩篱,吾庐又及素秋时。 横林未脱色已尽,孤鸟欲栖鸣更悲。 小釜蓴羹初下豉,矮瓶豆粉正燃萁。 为农幸有家风在,百世相传更勿疑。
jiāng cūn shù yǎn   yòu qiū shí
héng lín wèi tuō jǐn   niǎo míng gèng bēi
xiǎo chún gēng chū xià shì   ǎi píng dòu fěn zhèng rán
wèi nóng xìng yǒu jiā fēng zài   bǎi shì xiàng chuán gèng