农夫

宋代 单人耘
烟蓑雨笠不离身,早起迟眠历苦辛。谁使农夫饥饿甚,一犁养活半城人。
yān suō shēn   zǎo chí mián xīn shuí shǐ nóng 使 è shén 饿   yǎng huo bàn chéng rén