农哀

宋代 刘敞
阴阳失常度,水旱互为灾。岁暮不成耕,闾里自相哀。 相哀竟何奈,田亩弃污莱。欲行关租急,欲居兵赋催。 同知罗忧患,谁复念婴孩。往往遗渠沟,顾之泪如颓。 国庾须积粟,国帑须羡财。大臣职富国,尔命自宜哉。
yīn yáng shī cháng   shuǐ hàn wèi zāi suì chéng gēng   xiāng āi
xiāng āi jìng nài   tián lái xíng guān   bīng cuī
tóng zhī luó yōu huàn   shuí niàn yīng hái wǎng wǎng gōu   zhī lèi tuí
guó   guó tǎng xiàn cái chén zhí guó   ěr mìng zāi