倪昭卿赋赠叶神童

宋代 白玉蟾
神童之貌清且奇,神童之道传希夷。 入室三年丹已熟,肌肤绰约光离离。 结缯自覆有余乐,晔晔紫芝堪疗饥。 跳入壶中人莫见,朝游五岳暮瑶池。 有时混世来尘境,短发鬅鬙满面垂。 顷刻龙蛇生笔下,为将高兴寄新诗。 我疑虚静乐山水,来归旧隐挂冠緌。 愿策浮云飞碧落,致身绛阙长相随。
shén tóng zhī mào qīng qiě   shén tóng zhī dào chuán
shì sān nián dān shú   chuò yuē guāng
jié zēng yǒu   zhī kān liáo
tiào zhōng rén jiàn   cháo yóu yuè yáo chí
yǒu shí hùn shì lái chén jìng   duǎn péng sēng mǎn miàn chuí
qǐng lóng shé shēng xià   wèi jiāng gāo xīng xīn shī
jìng shān shuǐ   lái guī jiù yǐn guà guān ruí
yuàn yún fēi luò   zhì shēn jiàng quē zhǎng xiàng suí