倪元镇古木竹石

宋代 郑元祐
云林子,外生死,解内敬,为天使。带经而锄倦即休,亦复拈笔为林丘。 树枝鳞皴崖石幽,若有人兮在空谷。招之不来兮,云惨瘁以令人愁。
yún lín zi   wài shēng   jiě nèi jìng   wèi tiān shǐ 使 dài jīng ér chú juàn xiū   niān wèi lín qiū
shù zhī lín cūn shí yōu   ruò yǒu rén zài kōng zhāo zhī lái   yún cǎn cuì lìng rén chóu