拟咏落梅

宋代 耶律铸
傲雪欺霜独自芳,雪消寒尽老何妨。飘零最是堪怜处,桃李无情空妒香。 夜月有知应懊恼,春风何计可商量。自从一识东君面,赢得林生满径霜。
ào xuě shuāng fāng   xuě xiāo hán jǐn lǎo fáng piāo líng zuì shì kān lián chù   táo qíng kōng xiāng
yuè yǒu zhī yīng ào nǎo   chūn fēng shāng liáng cóng shí dōng jūn miàn   yíng de lín shēng mǎn jìng shuāng