泥阳馆

唐代 贾岛
客愁何并起,暮送故人回。废馆秋萤出,空城寒雨来。 夕阳飘白露,树影扫青苔。独坐离容惨,孤灯照不开。
chóu bìng   sòng rén huí fèi guǎn qiū yíng chū   kōng chéng hán lái
yáng piāo bái   shù yǐng sǎo qīng tái zuò róng cǎn   dēng zhào kāi