拟岘台观雪

宋代 陆游
垂虹亭上三更月,拟岘台前清晓雪。我行万里跨秦吴,此地固应名二绝。 山川灭没雪作海,乱坠天花自成态。狂歌痛饮豪不除,更忆衔枚驰出塞。 芦摧苇折号饥鸿,欲傅粉墨无良工。摩挲东绢三叹息,收入放翁诗卷中。 明朝青天行日毂,万瓦生烟失琼玉。世间成坏本相寻,却看晴山晕眉绿。
chuí hóng tíng shàng sān gēng yuè   xiàn tái qián qīng xiǎo xuě xíng wàn kuà qín   yīng míng èr jué
shān chuān miè xuě zuò hǎi   luàn zhuì tiān huā chéng tài kuáng tòng yǐn háo chú   gèng xián méi chí chū sài
cuī wěi zhé hào hóng 鸿   fěn liáng gōng dōng juàn sān tàn   shōu fàng wēng shī juàn zhōng
míng cháo qīng tiān xíng   wàn shēng yān shī qióng shì jiān chéng huài běn xiàng xún   què kàn qíng shān yūn méi 绿