拟唐人五言八韵 其二 高渐离击筑

清代 顾炎武
神州移水德,故鼎去山东。断霓夫人剑,残烟郭隗宫。 身留烈士后,迹混市儿中。改服心弥苦,知音耳自通。 沈沦馀技艺,忼慨本英雄。壮节悲迟晚,羁魂迫固穷。 一吟辽海怨,再奏蓟丘风。不复荆卿和,哀哉六国空。
shén zhōu shuǐ   dǐng shān dōng duàn rén jiàn   cán yān guō wěi gōng
shēn liú liè shì hòu   hùn shì ér zhōng gǎi xīn   zhī yīn ěr tōng
shěn lún   kāng kǎi běn yīng xióng zhuàng jié bēi chí wǎn   hún qióng
yín liáo hǎi yuàn   zài zòu qiū fēng jīng qīng   āi zāi liù guó kōng