拟齐梁体寄冯使君三首

唐代 贯休
庭鸟多好音,相呼灌木中。竹房更何有,还如鸟巢空。 赖逢富人侯,真东晋谢公。煌煌发令姿,珂珮鸣丁冬。 故山有深霞,未如旌旗红。惭非卫霍松,何以当清风。 露益蝉声长,蕙兰垂紫带。清吟待明月,孤云忽为盖。 伊余石林人,本是烧畬辈。频接谢公棋,输多未曾赛。 大道贵无心,圣贤为始慕。秋空共澄洁,美玉同贞素。 伟哉桐江守,雌黄出金口。为文能废兴,谈道弭空有。 雪林槁枯者,坐石听亦久。还疑紫磨身,成居灵运后。
tíng niǎo duō hào yīn   xiāng guàn zhōng zhú fáng gèng yǒu   hái niǎo cháo kōng
lài féng rén hòu   zhēn dōng jìn xiè gōng huáng huáng lìng 姿   pèi míng dīng dōng
shān yǒu shēn xiá   wèi jīng hóng cán fēi wèi huò sōng   dāng qīng fēng
chán shēng zhǎng   huì lán chuí dài qīng yín dài míng yuè   yún wèi gài
shí lín rén   běn shì shāo shē bèi pín jiē xiè gōng   shū duō wèi céng sài
dào guì xīn   shèng xián wèi shǐ qiū kōng gòng chéng jié   měi tóng zhēn
wěi zāi tóng jiāng shǒu   huáng chū jīn kǒu wéi wén néng fèi xīng   tán dào kōng yǒu
xuě lín gǎo zhě   zuò shí tīng jiǔ hái shēn   chéng líng yùn hòu