宁国寺(新城县)

唐代 方干
深僻孤高无四邻,白云明月自相亲。海中日出山先晓, 世上寒轻谷未春。窗逼野溪闻唳鹤,林通村径见樵人。 此时惟有雷居士,不厌篮舆去住频。
shēn gāo lín   bái yún míng yuè xiāng qīn hǎi zhōng chū shān xiān xiǎo  
shì shàng hán qīng wèi chūn chuāng wén   lín tōng cūn jìng jiàn qiáo rén
shí wéi yǒu léi shì   yàn lán zhù pín