凝碧晚望

宋代 李弥逊
秋来何必送将归,落日高台意自悲。 一壑未容追法漫,三钟犹得饱支离。 黄花对客如相笑,白发寻人似有期。 时序不堪翻覆手,每逢佳处亦开眉。
qiū lái sòng jiāng guī   luò gāo tái bēi
wèi róng zhuī màn   sān zhōng yóu bǎo zhī
huáng huā duì xiāng xiào   bái xún rén shì yǒu
shí kān fān shǒu   měi féng jiā chǔ kāi méi