拟陆士龙为顾彦先赠妇往返四首次原韵 其四

清代 顾瑗
星辰烂繁辉,云霞发奇观。弱柳媚朝曦,芳葩摇春晏。 京洛何煌煌,都人自粲粲。凤柱戛鸣筝,鹍弦起清弹。 联娟约修眉,跌宕攘皓腕。自非秉金坚,畴能导冰散。 遥想艳阳辰,笑语切河汉。闷瞀守深闼,对镜独铭赞。 蓬首孰为容,铅华几日焕。无倚蕙兰芳,忍弃菅蒯贱。
xīng chén làn fán huī   yún xiá guān ruò liǔ mèi cháo fāng   yáo chūn yàn    
jīng luò huáng huáng   dōu rén càn càn fèng zhù jiá míng zhēng kūn   xián qīng dàn    
lián juān yuē xiū méi   diē dàng rǎng hào wàn fēi bǐng jīn jiān chóu   néng dǎo bīng sàn    
yáo xiǎng yàn yáng chén   xiào qiè hàn mèn mào shǒu shēn duì   jìng míng zàn    
péng shǒu shú wéi róng   qiān huá huàn huì lán fāng rěn   jiān kuǎi jiàn