拟九颂 其二 通德门

宋代 程公许
驰余马兮南北,慨永怀兮故国。岂乔木兮吾敬,繄世臣兮取则。 许史兮金张,煜煜兮煌煌。薰天兮富贵,达观兮秕糠。 水有源兮木有本,传不传兮天若吝。彼高密兮崇门,后何称兮子孙。 维指李兮蟠根,光万丈兮斯文。父子兮昆弟,面命兮叮咛。 闯户兮车不停轨,满堂兮烜朱与紫。顾所重兮未然,宁以彼兮易此。 佩礼义兮服诗书,保厥美兮久不渝。百世兮嗣守,张赫奕兮吾闾。 守一经兮范金石,宁郑公兮专通儒。
chí nán běi   kǎi yǒng huái 怀 guó qiáo jìng   shì chén    
shǐ jīn zhāng   huáng huáng xūn tiān guì   guān kāng    
shuǐ yǒu yuán yǒu běn   chuán chuán tiān ruò lìn gāo chóng mén hòu   chēng sūn    
wéi zhǐ pán gēn   guāng wàn zhàng wén kūn miàn   mìng dīng níng    
chuǎng chē tíng guǐ   mǎn táng xuǎn zhū suǒ zhòng wèi rán níng      
pèi shī shū   bǎo jué měi jiǔ bǎi shì shǒu zhāng      
shǒu jīng fàn jīn shí   níng zhèng gōng zhuān tōng