逆境

宋代 陆游
步步常由逆境行,极知造物欲其成。磨砻久已尽芒角,烹煮岂容重发生。 死到面前犹觉小,事于身外孰非轻。出门不必名山去,但见风烟已眼明。
cháng yóu jìng xíng   zhī zào chéng lóng jiǔ jǐn máng jiǎo   pēng zhǔ róng zhòng shēng
dào miàn qián yóu jué xiǎo   shì shēn wài shú fēi qīng chū mén míng shān   dàn jiàn fēng yān yǎn míng