拟饯别同窗
他乡负笈未如归,饮散落花泪自垂。惹动姜郎一生笑,人间别久不成悲。
tā
他
xiāng
乡
fù
负
jí
笈
wèi
未
rú
如
guī
归
,
yǐn
饮
sàn
散
luò
落
huā
花
lèi
泪
zì
自
chuí
垂
。
。
rě
惹
dòng
动
jiāng
姜
láng
郎
yī
一
shēng
生
xiào
笑
,
rén
人
jiān
间
bié
别
jiǔ
久
bù
不
chéng
成
bēi
悲
。
。