拟黄山谷书磨崖碑后用元韵

清代 魏履礽
金石歌咏传浯溪,鸿文雕镂书之碑。雨淋日炙字不灭,悬崖石古藤盘丝。 明皇无语贵妃笑,国忠作相胡作儿。大驾南巡百官走,宫庙已墟乌欲栖。 太子即位继大统,杀贼誓众臣能为。独立一呼枭獍窜,疾雷百里驰王师。 天将昌唐李郭出,宇宙吴吐虹蜺挥。受俘策马献天子,宗社重擎安不危。 上皇归来嗣皇喜,中兴载咏常武诗。臣结稽首颂圣武,丰碑斗字镌其词。 穿凿洪濛走风雨,日月焜耀相追随。我今对此不能去,隔林遥听鸣禽悲。
jīn shí yǒng chuán   hóng 鸿 wén diāo lòu shū zhī bēi lín zhì miè   xuán shí téng pán
míng huáng guì fēi xiào   guó zhōng zuò xiāng zuò ér jià nán xún bǎi guān zǒu   gōng miào
tài wèi tǒng   shā zéi shì zhòng chén néng wéi xiāo jìng cuàn   léi bǎi chí wáng shī
tiān jiàng chāng táng guō chū   zhòu hóng huī shòu xiàn tiān   zōng shè zhòng qíng ān wēi
shàng huáng guī lái huáng   zhōng xīng zài yǒng cháng shī chén jié shǒu sòng shèng   fēng bēi dòu juān
chuān 穿 záo hóng méng zǒu fēng   yuè kūn yào 耀 xiāng zhuī suí jīn duì néng   lín yáo tīng míng qín bēi