拟寒山拾得二十首

宋代 王安石
汝无名高者,以见利贪叨。 汝无行实者,以取著名高。 行实尚非实,利名岂坚牢。 一朝投土窟,魂魄散逃逃。
míng gāo zhě   jiàn tān dāo  
xíng shí zhě   zhù míng gāo  
xíng shí shàng fēi shí   míng jiān láo  
zhāo tóu   hún sàn táo táo