拟寒山拾得二十首

宋代 王安石
风吹瓦堕屋,正打破我头。 瓦亦自破碎,岂但我血流。 我终不嗔渠,此瓦不自由。 众生造众恶,亦有一机抽。 渠不知此机,故自认愆尤。 此但可哀怜,劝令真正修。 岂可自迷闷,与渠作冤雠。
fēng chuī duò   zhèng tóu
suì   dàn xuè liú
zhōng chēn   yóu
zhòng shēng zào zhòng   yǒu chōu
zhī   rèn qiān yóu
dàn āi lián   quàn lìng zhēn zhèng xiū
mèn   zuò yuān chóu