拟古四首 其四
南山青桂枝,奄忽易生蠹。荣悴更相共,去来同旦暮。
秦皇与汉武,千载终不悟。为乐当及时,弃置贫与富。
nán
南
shān
山
qīng
青
guì
桂
zhī
枝
,
yǎn
奄
hū
忽
yì
易
shēng
生
dù
蠹
。
。
róng
荣
cuì
悴
gēng
更
xiāng
相
gòng
共
,
qù
去
lái
来
tóng
同
dàn
旦
mù
暮
。
。
qín
秦
huáng
皇
yǔ
与
hàn
汉
wǔ
武
,
qiān
千
zǎi
载
zhōng
终
bù
不
wù
悟
。
。
wéi
为
lè
乐
dāng
当
jí
及
shí
时
,
qì
弃
zhì
置
pín
贫
yǔ
与
fù
富
。
。