拟古十一首 其七

明代 顾璘
烈风吹西园,繁霜中夜落。彼美三春花,颜色尽销铄。 蟪蛄潜空野,潦水息大壑。鹰隼厉羽飞,商气日以廓。 古人重交欢,大义良不薄。临命沉黄垆,永不负然诺。 野鸟多采章,檀园亦生箨。贵盛非云美,贫贱讵云恶。 瓶罂各有量,贵子善斟酌。
liè fēng chuī 西 yuán   fán shuāng zhōng luò měi sān chūn huā   yán jǐn xiāo shuò
huì qián kōng   lǎo shuǐ yīng sǔn fēi   shāng kuò
rén zhòng jiāo huān   liáng báo lín mìng chén huáng   yǒng rán nuò
niǎo duō cǎi zhāng   tán yuán shēng tuò guì shèng fēi yún měi   pín jiàn yún è
píng yīng yǒu liàng   guì shàn zhēn zhuó