拟古十一首 其六

明代 顾璘
涉江采芳桂,日暮且徒还。岂无葳蕤色,所往固迷端。 人生多忧患,白露凋朱颜。盛年失道路,皓首空长叹。
shè jiāng cǎi fāng guì   qiě hái wēi ruí suǒ   wǎng duān    
rén shēng duō yōu huàn   bái diāo zhū yán shèng nián shī dào hào   shǒu kōng cháng tàn