拟古十四首 其十四

明代 李昌祺
荒哉炀天子,纵侈乐无涯。彝纪胡可渎,同心赐宣华。 独孤虽云误,勇才亦非佳。杨梅枯已久,抚事令人嗟。
huāng zāi yáng tiān   zòng chǐ tóng   xīn xuān huá    
suī yún   yǒng cái fēi jiā yáng méi jiǔ   shì lìng rén jiē