拟古十四首 其九

明代 李昌祺
闻昔有逸民,风标何峻拔。超然凌云霓,遐视九垓狭。 迹虽戾中道,心则忘穷达。其人谅可希,前进脂吾牵。
wén yǒu mín   fēng biāo jùn chāo rán líng yún xiá   shì jiǔ gāi xiá    
suī zhōng dào   xīn wàng qióng rén liàng qián   jìn zhī qiān