拟古诗十九首 其十四

明代 王夫之
阳春二三月,缘草被修路。青林无鲜华,啼鴂亘晨暮。 凄彼泉下人,不知春风度。驱驱无返辙,谁者为新故。 往古既复然,非我独忧惧。天物各推迁,胡为滋惊怖。 虑苦不得甘,蚤计良巳误。灭性以求真,浮光栖月露。 鼎鼎百年中,含情抱贞素。
yáng chūn èr sān yuè   yuán cǎo bèi xiū qīng lín xiān huá   jué gèn chén    
quán xià rén   zhī chūn fēng fǎn zhé shuí   zhě wèi xīn    
wǎng rán   fēi yōu tiān tuī qiān   wéi jīng    
gān   zǎo liáng miè xìng qiú zhēn   guāng yuè    
dǐng dǐng bǎi nián zhōng   hán qíng bào zhēn