拟古十九首 其十七

宋代 朱晞颜
孟冬寒气至,草木多凋萎。抚景悲吊影,感妾芳妍时。 笑颦俱有情,入目分妍媸。以色事君子,色故宠即衰。 况当避妍初,会少多别离。久间不获写,梦寐或见之。 私衷苦未竟,晨色已熹微。愿逐塞上风,和寒入君衣。
mèng dōng hán zhì   cǎo duō diāo wěi jǐng bēi diào yǐng   gǎn qiè fāng yán shí
xiào pín yǒu qíng   fēn yán chī shì jūn zi   chǒng shuāi
kuàng dāng yán chū   huì shǎo duō bié jiǔ jiān huò xiě   mèng mèi huò jiàn zhī
zhōng wèi jìng   chén wēi yuàn zhú sāi shàng fēng   hán jūn