拟古十二首 其一

元代 梁寅
独处衡门下,慨然思九州。我马苦疲怯,山川多阻修。 丰草被长坂,麋鹿或群游。蔚彼嘉树阴,鸣禽自相求。 彼物各有适,而我何寡俦。日月双车轮,但恐不少留。 愿与二三友,朝夕论王猷。毋为自局促,穷庐悲白头。
chǔ héng mén xià   kǎi rán jiǔ zhōu qiè shān   chuān duō xiū    
fēng cǎo bèi cháng bǎn   鹿 huò qún yóu wèi jiā shù yīn míng   qín xiāng qiú    
yǒu shì   ér guǎ chóu yuè shuāng chē lún dàn   kǒng shǎo liú    
yuàn èr sān yǒu   zhāo lùn wáng yóu wèi qióng   bēi bái tóu