拟古诗
晨风被庭槐,夜露伤阶草。雾苦瑶池黑,霜凝丹墀皓。
疏条索无阴,落叶纷可扫。安得紫芝术,终然获难老。
chén
晨
fēng
风
bèi
被
tíng
庭
huái
槐
,
yè
夜
lù
露
shāng
伤
jiē
阶
cǎo
草
wù
。
kǔ
雾
yáo
苦
chí
瑶
hēi
池
shuāng
黑
,
níng
霜
dan
凝
chi
丹
hào
墀
皓
。
shū
疏
tiáo
条
suǒ
索
wú
无
yīn
阴
,
luò
落
yè
叶
fēn
纷
kě
可
sǎo
扫
ān
。
dé
安
zǐ
得
zhī
紫
shù
芝
zhōng
术
,
rán
终
huò
然
nán
获
lǎo
难
老
。