拟古三首

唐代 徐彦伯
遥裔烟屿鸿,双影旦夕同。交翰倚沙月,和鸣弄江风。 vK若茂芳序,君子从远戎。云生阴海没,花落春潭空。 红泪掩促柱,锦衾罗薰笼。自伤琼草绿,讵惜铅粉红。 裂帛附双燕,为予向辽东。 读书三十载,驰骛周六经。儒衣干时主,忠策献阙廷。 一朝奉休盼,从容厕群英。束身趋建礼,秉笔坐承明。 廨署相填噎,僚吏纷纵横。五日休浣时,屠苏绕玉屏。 橘花覆北沼,桂树交西荣。树栖两鸳鸯,含春向我鸣。 皎洁绮罗艳,便娟丝管清。扰扰天地间,出处各有情。 何必岩石下,枯槁闲此生。 颓光无淹晷,逝水有迅流。绿苔纷易歇,红颜不再求。 歌笑当及春,无令壮志秋。弱年仕关辅,簃门豁御沟。 敷愉东城际,婉娈南陌头。荷花娇绿水,杨叶暖青楼。 中有绮罗人,可怜名莫愁。画屏绕金膝,珠帘悬玉钩。 纤指调宝琴,泠泠哀且柔。赠君鸳鸯带,因以鹔鹴裘。 窗晓吟日坐,闺夕秉烛游。无作北门客,咄咄怀百忧。
yáo yān 屿 hóng 鸿   shuāng yǐng dàn tóng jiāo hàn shā yuè   míng nòng jiāng fēng
  v   K vK ruò mào fāng   jūn zi cóng yuǎn róng yún shēng yīn   hǎi méi huā luò chūn
hóng lèi yǎn zhù   jǐn qīn luó xūn lóng shāng qióng cǎo 绿   qiān fěn hóng
liè shuāng yàn   wèi xiàng liáo dōng
shū sān shí zài   chí zhōu liù jīng gàn shí zhǔ   zhōng xiàn quē tíng
zhāo fèng xiū pàn   cóng róng qún yīng shù shēn jiàn   bǐng zuò chéng míng
xiè shǔ xiāng tián   liáo fēn zòng héng xiū huàn shí   rào píng
huā běi zhǎo   guì shù jiāo 西 róng shù liǎng yuān yāng   hán chūn xiàng míng
jiǎo jié luó yàn   biàn 便 juān guǎn qīng rǎo rǎo tiān jiān   chū chù yǒu qíng
yán shí xià   gǎo xián shēng
tuí guāng yān guǐ   shì shuǐ yǒu xùn liú 绿 tái fēn xiē   hóng yán zài qiú
xiào dāng chūn   lìng zhuàng zhì qiū ruò nián shì guān   mén huō gōu
dōng chéng   wǎn luán nán tóu huā jiāo 绿 shuǐ   yáng nuǎn qīng lóu
zhōng yǒu luó rén   lián míng chóu huà píng rào jīn   zhū lián xuán gōu
xiān zhǐ diào bǎo qín   líng líng āi qiě róu zèng jūn yuān yāng dài   yīn shuāng qiú
chuāng xiǎo yín zuò   guī bǐng zhú yóu zuò běi mén   duō duō huái 怀 bǎi yōu